Cây Bút

Facebooktwittergoogle_plusredditpinterestlinkedinmail

Cây Bút

Nhiều người biết New York là một thành phố lớn của Hoa Kỳ, là một trung tâm kinh tế hàng đầu thế giới, là một hải cảng rất lớn trên bờ tây của Ðại tây dương, với dân số tới bảy triệu rưỡi người. Nhưng ít ai biết đến một công trình bề thế, quy mô rộng lớn, chiếm trọn một hòn đảo, ở giữa đường 68 và 69, đại lộ 3 và đại lộ Lexington Avenue. Ðó là cơ sở nuôi trẻ mồ côi, trẻ lạc, của các dì phước hội dòng chị em Bác Ái, một hội dòng do thánh nữ Isave Anna Seton (1774-1821) sáng lập. Và nhà nuôi trẻ ấy là công trình của dì phước Irênê, một dì phước nhiệt thành, được phép Bề trên cho tạo lập.

Trong những căn nhà rộng rãi ấy, biết bao trẻ em con nhà nghèo, thất lạc, mồ côi… đã được cứu sống, nếu đức ái đã không chuẩn bị cho các em những bà mẹ mới. Cơ sở không những đón nhận trẻ em xấu số, số phận thiệt thòi, mà còn nhận cả những bà mẹ nghèo vào làm vú nuôi, hay cả vào để nuôi con mình và cũng nuôi luôn trẻ em khác. Tất nhiên là giá mua đất xây dựng cơ sở đó phải là những món tiền khá lớn. Các dì phước và nhất là dì Irênê hằng trông cậy vào Chúa Quan Phòng; mà Chúa Quan Phòng thì thường tỏ ra mình rất đại lượng.

Tuy nhiên, vẫn còn lì lại đó một món nợ to lớn phải trả. Mặt khác, các dì phước lại rất muốn đảm bảo tương lai của cơ sở bằng cách tự cung những nguồn lợi bình thường, để trang trải các kinh phí hằng năm. Qủa nhiên, cơ sở rất ích lợi cho quần chúng, nên người ta có các lý do đủ để xin chính quyền bang thường niên trợ cấp.

Và thế là bạn hữu của các dì phước Bác Ái bắt đầu vào chiến dịch, nhằm tới những ông lớn có ảnh hưởng chính quyền. Cuộc vận động tìm mọi khả năng để xin chính quyền bang một món trợ cấp hằng năm cần thiết để bảo đảm việc phát triển hiện tại và tương lai của cơ sở.

Nhưng rồi, cái việc thoạt đầu tưởng là dễ đó đã vấp phải ngay những khó khăn lớn lao không ngờ, đó là: phái thệ phản nhất định chống đối cơ sở vì cơ sở là của công giáo. Dì phước Irênê bèn mở một chiến dịch cầu nguyện trong cả cơ sở và nơi các bạn bè. Chiến dịch đặc biệt nhắm tới Thánh Giuse, Ðấng giải quyết mọi vụ việc khó khăn.

Một hôm, dì nhận được lá thư các bạn hữu viết cho dì từ Albany, thủ phủ và trụ sở hội đồng lập pháp của bang New York. Thư viết rằng họ đã thất vọng vì sức chống đối rất mãnh liệt. Hiện thời đừng mơ tưởng gì tới việc chính quyền thông qua đạo luật cấp trợ cho cơ sở nữa. Ðọc thư đó, dì phước Irênê qủa quyết:

– Nhưng mà thế nào rồi họ cũng phải thông qua. Ðó là tuyệt đối cần thiết.

Rồi dì tìm đền trước tượng Thánh Cả Giuse, nói với Ngài một cách nghiêm chỉnh. Trong cơ sở bác ái ấy, Thánh Cả Giuse hiện diện bằng một pho tượng đẹp, đặt ở bên cửa ra vào, phía trong tiền sảnh. Dì đặt vào tay tượng một cây bút, nói với Thánh Cả rằng bút sẽ cứ nằm ở đó cho tới khi chính quyền bang ký đạo luật trợ cấp cho cơ sở.

Nhiều tuần lễ qua, nhiều tháng qua, tượng Thánh Cả vẫn cứ được trang trí bằng cây bút. Các dì phước qua lại nhìn lên, không thể nén được một nụ cười tủm tỉm. Dầu vậy, nụ cười ầy cũng không ngăn cản các dì cầu nguyện nhiều hơn với Thánh Cả.

Thế rồi một hôm, trong giờ giải trí, các dì chơi không xa chỗ pho tượng đứng, các dì nghe thấy một tiếng động trên nền nhà, như có cái gì từ cao rơi xuống. Một dì nhìn kỹ thì thầy cây bút đã từ tay tượng rơi xuống đất rồi. Dì cúi nhặt lên và đem trình tự sự cho bề trên. Dì Irênê tươi cười cầm bút mà nói:

– Rất tốt, chị em ơi! Ta hãy cảm tạ Thánh Cả Giuse ngay từ bây giờ đi. Giấy phép trợ cấp cho chúng ta, họ đã ký rồi.

Dì cho phép ngưng giờ giải trí ít phút, lên hiệu mời tất cả các anh chị em dòng đến trước tượng Thánh Cả Giuse đọc một kinh và hát một bài cảm tạ Thánh Cả.

Qủa thật, một giờ sau, phu trạm đem đến cơ sở một bức điện tín. Ðiện tín đánh đi từ Albany, chỉ nói đơn giản là đạo luật trợ cấp cho cơ sở vừa mới được ký xong.

(Theo Trésor d’Histories)

Facebooktwittergoogle_plusredditpinterestlinkedinmail